Sài Gòn, ngày 17 tháng 12 năm 2025
Sáng nay, tự dưng mình thức dậy lúc 3h sáng, vì ngủ lại không được nên ngồi viết một bài blog tới lúc mặt trời lên cao luôn. Mình sợ không tỉnh táo để lái xe nên mình đặt xe ôm để lên công ty.
Tan làm, mình không muốn về nhà ngay mà muốn ghé qua một quán cafe ruột ở Phú Mỹ Hưng. Mình đặt xe ôm trúng một chú tài xế vô cùng lạc quan yêu đời, kẹt xe vẫn huýt sao, ít nói lắm, nhưng vẫn chịu khó hỏi mình thích đi đoạn đường nào để đến quán cafe (chắc do Phú Mỹ Hưng có nhiều đoạn đường đẹp). Ngồi sau lưng người như vậy làm tâm trạng mình tốt hơn nhiều.
Xe đến quán, mình tạm biệt chú tài xế, rồi chọn một góc ngoài trời hay ngồi. Quán có bán đồ ăn, nên mình kêu luôn một phần cơm gà. Ăn nửa dĩa nuốt không trôi. So với cơm gà của một người quan trọng giới thiệu thấy thua xa.
Nhắc đến người quan trọng mới nhớ ra một chuyện.
Tối qua, người quan trọng của mình khoe rằng nhắn tin với mình như nhắn với mấy bạn gái, trông có khác gì mình là chị gái không chứ.
Tối qua mình buồn thật.
Sáng nay dậy ngó lại tin nhắn, cũng còn buồn buồn.
Đến chiều, mình thấy đỡ buồn hơn nhiều rồi.
Bây giờ mình ngồi đọc lại tin nhắn lại tự nhiên mắc cười quá trời, thấy người ấy ngây ngô vô (số) tội, sao mà mình ghét được. Người như vậy rất dễ bị dụ, nên rất cần thế giới quan tâm và bảo tồn.
Còn mình thì không cần thế giới quan tâm, bởi vì mình luôn biết cách để bản thân hồi phục nhanh nhất có thể. Mình hy vọng người quan trọng biết được điều này.
Giờ thì về nhà ngủ thôi :v
P/S: Đây là bài viết mình viết lúc 3g sáng cùng ngày https://luanblog.com/2025/12/17/vi-khong-ai-o-lai-nen-khong-ai-bi-bo/
Comments
Bây giờ, làm sao để nhận biết được mình có đang bị dụ hay không ạ
Author
Dựa vào kinh nghiệm dụ người của anh, người dụ dỗ thường là người:
– Đưa ra một lời đề nghị khó mà từ chối, đặc biệt là lời đề nghị nhìn thoáng qua không có lợi gì cho người đưa ra đề nghị, thế nên có câu Không có ai cho không cái gì (trừ người thân gia đình)
– Làm em cảm thấy đang mắc nợ, mang ơn, khiến em muốn phải trả lại gì đó cho họ
– Làm em thấy phải phụ thuộc vào họ một điều gì đó
– Làm trực giác của em mách bảo có gì đó không rõ ràng, mơ hồ
Em nghiệm lại những lần em bị dụ, xem anh nói đúng không.