Sài Gòn, ngày 17 tháng 12 năm 2025
Hôm qua mình không ngủ được hết giấc, giờ tự dưng thức dậy hẳn vào 3g sáng. Mình nhắm chắc không ngủ lại được rồi, nên ngồi gõ mấy dòng này luôn rồi tối về đăng sau.
Cứ mỗi lần mình dậy thật sớm như vậy, mình lại nhớ về chuyện cũ. Lần này mình nhớ về một chuyện đã xảy ra vào 5 năm về trước, trong một chuyến du lịch. Mình quyết định viết lại câu chuyện này dựa trên hồi ký du lịch của mình viết vào năm 2021.
Vào tháng 04 năm 2021, mình có một chuyến đi đến Đà Lạt, mình ở tại một homestay rất ít người biết, nó không có thông tin trên các trang web đặt phòng, chỉ nhận đặt phòng qua Fanpage Facebook, và không bao giờ chạy quảng cáo. Khách đến homestay chủ yếu nhờ vào nguồn truyền miệng.
Đó là căn homestay đẹp nhất mình từng ở. Nó chỉ có 4 phòng, 2 lầu, mỗi lầu có 2 phòng, và rất ấm cúng. Tất cả đồ vật trang trí được bày biện vô cùng hài hoà giống như món đồ đó được sinh ra để nằm tại vị trí đó vậy.
Chị P, chủ homestay, là một người phụ nữ vô cùng cởi mở và lịch sự, chị tự giới thiệu quê ở Hà Nội, tuổi ngoài 40. Mình có ấn tượng về chị vì chị rất trẻ so với tuổi.
Mình khen homestay của chị đẹp hơn hẳn những homestay mình từng đi (chắc do ế khách nên thấy được nhiều góc đẹp dễ hơn, em mất zại quá sorry chị gái nha). Chị khoe tất cả những thứ trong nhà này được chồng chị tận tay sắp xếp, trang trí. Mình khen chồng chị là người có gu thẩm mỹ cao.
Mình không thấy chồng chị, nên mình hỏi chồng chị đang đi làm hả.
Chị kể vợ chồng chị không có con cái, và chấp nhận ở xa nhau, vì chồng chị muốn ở Hà Nội còn chị chỉ muốn sống ở Đà Lạt. Mình nghĩ “Như vậy mà là vợ chồng sao?”
Rồi mình hỏi chị “Vậy bao lâu chị và anh gặp nhau hả chị?”. Trong đầu mình đoán chắc phải tính bằng mấy tháng.
Chị đáp “Khi nào chị cần anh hoặc anh cần chị thôi, ví dụ khi chị cần sửa sang ngồi nhà, hoặc khi chồng chị bị bệnh cần người chăm”.
Mình ngạc nhiên hỏi thêm “Chị với anh có thấy làm vậy sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng không?”
Chị nói “Tụi chị tôn trọng quyết định của nhau, chị muốn tự do, mà chị cũng không có nhiều bạn, nên chị vẫn xem chồng chị là một người bạn mà chị rất tin tưởng.”
“Em chưa hiểu, ý chị là chị thiếu bạn nên xem chồng là bạn luôn?”, mình hỏi tiếp.
Lúc đó mình không biết mình đã hỏi một câu hỏi hết sức vô duyên.
Bỗng nhiên sắc thái gương mặt chị trở nên đáng sợ khó tả, không còn nét nhã nhặn lịch sự như ban đầu. Chị nói với một tông giọng cao hơn và lớn hơn “Đối với chị, chồng và bạn chỉ là những cái tên gọi để chị có thể nói chuyện với người khác. Nếu em xem chồng và bạn là hai cực khác nhau rạch ròi, thì em sẽ không bao giờ hiểu suy nghĩ của chị.”
Và chị nói tiếp “Một số người nói chị bỏ anh hoặc anh bỏ chị, có thể em cũng đang nghĩ vậy. Chị thì nghĩ vì không ai ở lại nên không ai bị bỏ cả.”
Cái cách chị trả lời dứt khoát, lạnh lùng khi kết thúc câu chuyện và câu nói “Vì không ai ở lại nên không ai bị bỏ” làm câu chuyện này dính vào đầu mình đến tận bây giờ. Mình vẫn không hiểu được suy nghĩ của chị, không hiểu được tại sao vợ chồng chị lại có thể làm vậy. Có lẽ sự khác biệt không quan trọng, điều quan trọng nhất là anh chị hiểu nhau.
Hai ngày sau, mình thu xếp về lại Sài Gòn, chị ra tiễn mình như tiễn bao người khách khác (chắc tại ế khách), và còn dặn mình hôm nào lại ghé chơi. Tiếc là không có cái hôm nào nữa, vì vài năm sau mình thấy fanpage thông báo đóng cửa homestay. Một thời gian sau fanpage cũng bị xoá. Mình chỉ có thể nhớ về căn nhà, khu vườn, những chú chó chú mèo khi xem lại ảnh chụp. Còn câu chuyện của chị chủ homestay thì như một thước phim ngắn nằm mãi trong đầu mình.
P/S: Một số hình ảnh tại homestay mà mình còn lưu giữ (mấy tấm khác toàn dính mặt nên mình ngại up):



Comments
Pingback: Chỉ là thông điệp, không phải là cuộc trò chuyện - Luan Phan's
Anh gan thiệt, dám viết câu cuối
Author
Em sẽ còn làm cameo trong các bài viết tiếp theo của anh nữa.